Deprecated: Function WP_Dependencies->add_data() được gọi với một tham số đã bị loại bỏ kể từ phiên bản 6.9.0! IE conditional comments are ignored by all supported browsers. in /home/luanantiensi.com/public_html/wp-includes/functions.php on line 6131
Vai trò của quản trị kinh doanh trong điều phối nguồn lực xã hội - Hỗ trợ, tư vấn, chắp bút luận án tiến sĩ
Hướng dẫn

Vai trò của quản trị kinh doanh trong điều phối nguồn lực xã hội

Giới thiệu

Quản trị kinh doanh đóng vai trò quan trọng trong việc điều phối nguồn lực xã hội. Nếu bạn muốn tìm hiểu sâu hơn về khái niệm chung về quản lý, đây là một khởi điểm tốt. Với sự phát triển không ngừng của kinh tế, quản trị kinh doanh đã trở thành một phần không thể thiếu trong việc quản lý và phân bổ nguồn lực. Trong bài viết này, chúng tôi sẽ khám phá vai trò của quản trị kinh doanh trong việc điều phối nguồn lực xã hội, cũng như những nghiên cứu và phát hiện gần đây về lĩnh vực này.

Vai trò của quản trị kinh doanh trong điều phối nguồn lực xã hội

Quản trị kinh doanh là quá trình lập kế hoạch, tổ chức, lãnh đạo và kiểm soát các hoạt động kinh doanh để đạt được mục tiêu đã đề ra (Kotter, 2001). Các nhà nghiên cứu đã phát triển nhiều học thuyết quản trị kinh doanh khác nhau để lý giải và tối ưu hóa quá trình này. Trong bối cảnh xã hội, quản trị kinh doanh đóng vai trò quan trọng trong việc điều phối nguồn lực để đáp ứng nhu cầu của cộng đồng. Việc tối ưu hóa các nguồn lực này có thể được nghiên cứu thông qua Lý thuyết Nguồn lực (Resource-Based View – RBV). Theo nghiên cứu của Porter và Kramer (2006), quản trị kinh doanh có thể tạo ra giá trị cho xã hội bằng cách tạo ra việc làm, tăng thu nhập và cải thiện điều kiện sống. Ngoài ra, quản trị kinh doanh cũng có thể giúp giảm thiểu các vấn đề xã hội như nghèo đói, bất công và ô nhiễm môi trường (Sachs, 2005). Tuy nhiên, để đạt được những mục tiêu này, quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách có trách nhiệm và bền vững (Elkington, 1997). Nghiên cứu của Carroll (1991) chỉ ra rằng, quản trị kinh doanh có thể được chia thành bốn loại: kinh tế, pháp lý, đạo đức và từ thiện. Để hiểu rõ hơn về các khía cạnh này, bạn có thể tham khảo về các thành phần trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp. Trong đó, kinh tế và pháp lý là hai loại cơ bản nhất, trong khi đạo đức và từ thiện là hai loại cao hơn. Để điều phối nguồn lực xã hội một cách hiệu quả, quản trị kinh doanh cần phải xem xét cả bốn loại này. Theo nghiên cứu của Freeman (1984), quản trị kinh doanh cần phải xem xét các bên liên quan, bao gồm cả cổ đông, nhân viên, khách hàng, nhà cung cấp và cộng đồng. Để hiểu sâu hơn về mối quan hệ này, lý thuyết các bên liên quan (Stakeholder Theory) cung cấp một khuôn khổ quan trọng. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải tạo ra giá trị cho tất cả các bên liên quan, không chỉ là cổ đông. Nghiên cứu của Jensen (2002) chỉ ra rằng, quản trị kinh doanh cần phải tập trung vào việc tạo ra giá trị cho cổ đông, nhưng cũng cần phải xem xét các yếu tố khác như môi trường và xã hội. Trong những năm gần đây, quản trị kinh doanh đã trở thành một phần quan trọng của chiến lược kinh doanh (Hamel, 2000). Việc xây dựng và triển khai nội dung chủ yếu của chiến lược kinh doanh cần tích hợp quản trị kinh doanh để tạo ra giá trị cho xã hội. Theo nghiên cứu của Prahalad và Hammond (2002), quản trị kinh doanh cần phải được tích hợp vào chiến lược kinh doanh để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của chiến lược kinh doanh, chứ không chỉ là một hoạt động riêng biệt. Nghiên cứu của Porter và Kramer (2011) chỉ ra rằng, quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách sáng tạo và đổi mới để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một quá trình sáng tạo và đổi mới, chứ không chỉ là một quá trình thực hiện. Theo nghiên cứu của Bowen (1953), quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách có trách nhiệm và bền vững để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của trách nhiệm xã hội, chứ không chỉ là một hoạt động kinh doanh. Nghiên cứu của Davis (1973) chỉ ra rằng, quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách có trách nhiệm và bền vững để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của trách nhiệm xã hội, chứ không chỉ là một hoạt động kinh doanh. Quản trị kinh doanh cũng cần phải được thực hiện một cách linh hoạt và thích ứng để tạo ra giá trị cho xã hội (Hatch, 2018). Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một quá trình linh hoạt và thích ứng, chứ không chỉ là một quá trình thực hiện. Theo nghiên cứu của Bartlett và Beamish (2018), quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách toàn cầu để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của toàn cầu hóa, chứ không chỉ là một hoạt động kinh doanh trong nước. Nghiên cứu của Hill và Jones (2019) chỉ ra rằng, quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách có trách nhiệm và bền vững để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của trách nhiệm xã hội, chứ không chỉ là một hoạt động kinh doanh.

Kết luận

Tổng kết lại, quản trị kinh doanh đóng vai trò quan trọng trong việc điều phối nguồn lực xã hội. Quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách có trách nhiệm và bền vững để tạo ra giá trị cho xã hội. Điều này có nghĩa là quản trị kinh doanh cần phải được xem xét như một phần của trách nhiệm xã hội, chứ không chỉ là một hoạt động kinh doanh. Quản trị kinh doanh cũng cần phải được thực hiện một cách linh hoạt và thích ứng để tạo ra giá trị cho xã hội. Ngoài ra, quản trị kinh doanh cần phải được thực hiện một cách toàn cầu để tạo ra giá trị cho xã hội.

Tài liệu tham khảo

Bartlett, C. A., & Beamish, P. W. (2018). Transnational management: Text, cases, and readings in cross-border management. Cambridge University Press.

Bowen, H. R. (1953). Social responsibilities of the businessman. Harper & Brothers.

Carroll, A. B. (1991). The pyramid of corporate social responsibility: Toward the moral management of organizational stakeholders. Business Horizons, 34(4), 39-48.

Davis, K. (1973). The case for and against business assumption of social responsibilities. Academy of Management Journal, 16(2), 312-322.

Elkington, J. (1997). Cannibals with forks: The triple bottom line of 21st century business. New Society Publishers.

Freeman, R. E. (1984). Strategic management: A stakeholder approach. Cambridge University Press.

Hamel, G. (2000). Leading the revolution. Harvard Business School Press.

Hatch, M. J. (2018). Organization theory: Modern, symbolic, and postmodern perspectives. Oxford University Press.

Hill, C. W., & Jones, G. R. (2019). Strategic management: An integrated approach. Cengage Learning.

Jensen, M. C. (2002). Value maximization, stakeholder theory, and the corporate objective function. Business Ethics Quarterly, 12(2), 235-256.

Kotter, J. P. (2001). What leaders really do. Harvard Business Review, 79(11), 85-96.

Porter, M. E., & Kramer, M. R. (2006). Strategy & society: The link between competitive advantage and corporate social responsibility. Harvard Business Review, 84(12), 78-92.

Porter, M. E., & Kramer, M. R. (2011). Creating shared value. Harvard Business Review, 89(1/2), 62-77.

Prahalad, C. K., & Hammond, A. (2002). Serving the world’s poor, profitably. Harvard Business Review, 80(9), 48-57.

Sachs, J. D. (2005). The end of poverty: Economic possibilities for our time. Penguin Books.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *