Deprecated: Function WP_Dependencies->add_data() được gọi với một tham số đã bị loại bỏ kể từ phiên bản 6.9.0! IE conditional comments are ignored by all supported browsers. in /home/luanantiensi.com/public_html/wp-includes/functions.php on line 6131
Định nghĩa quản trị và sự phát triển của tư duy quản lý - Hỗ trợ, tư vấn, chắp bút luận án tiến sĩ
Hướng dẫn

Định nghĩa quản trị và sự phát triển của tư duy quản lý

Giới thiệu

Quản trị là một trong những khía cạnh quan trọng nhất của bất kỳ tổ chức nào, từ các doanh nghiệp nhỏ đến các tập đoàn đa quốc gia. Quản trị không chỉ giúp tổ chức đạt được mục tiêu mà còn đảm bảo sự phát triển bền vững trong môi trường cạnh tranh ngày càng gay gắt. Trong bài viết này, chúng ta sẽ khám phá định nghĩa quản trị, sự phát triển của tư duy quản lý và các khía cạnh quan trọng khác liên quan đến quản trị.

Định nghĩa quản trị và sự phát triển của tư duy quản lý

Quản trị được định nghĩa là quá trình lập kế hoạch, tổ chức, lãnh đạo và kiểm soát các nguồn lực của tổ chức để đạt được mục tiêu đã đề ra (Kotler, 2000). Định nghĩa này cho thấy quản trị liên quan đến việc đưa ra quyết định và thực hiện các hành động cần thiết để đạt được mục tiêu của tổ chức. Theo Henri Fayol, một trong những nhà quản trị hàng đầu, quản trị bao gồm năm chức năng chính: lập kế hoạch, tổ chức, lãnh đạo, phối hợp và kiểm soát (Fayol, 1916). Sự phát triển của tư duy quản lý đã trải qua nhiều giai đoạn, từ quản trị khoa học của Frederick Winslow Taylor đến quản trị hiện đại với sự tập trung vào lãnh đạo, đổi mới và phát triển bền vững (Taylor, 1911). Các nghiên cứu gần đây về quản trị cũng cho thấy tầm quan trọng của việc áp dụng các nguyên tắc quản trị linh hoạt và thích ứng để đối phó với môi trường kinh doanh ngày càng thay đổi (Barnett & Carroll, 1995). Như đã đề cập bởi Porter (1980), chiến lược cạnh tranh là một phần quan trọng của quản trị, giúp tổ chức tạo ra lợi thế cạnh tranh và duy trì vị thế trên thị trường.

Quản trị không chỉ liên quan đến việc quản lý các nguồn lực bên trong tổ chức mà còn phải xem xét đến các yếu tố bên ngoài như môi trường kinh tế, chính trị và xã hội. Theo Freeman (1984), quản trị phải dựa trên việc hiểu và đáp ứng nhu cầu của các bên liên quan, bao gồm cả cổ đông, khách hàng, nhân viên và cộng đồng. Sự phát triển của tư duy quản lý cũng phản ánh sự quan tâm ngày càng tăng đối với quản trị bền vững và trách nhiệm xã hội của doanh nghiệp (Carroll, 1999). Các tổ chức hiện nay không chỉ tập trung vào lợi nhuận mà còn phải đảm bảo rằng hoạt động kinh doanh của họ mang lại lợi ích cho xã hội và không gây hại cho môi trường. Quản trị cũng liên quan đến việc phát triển và triển khai các chiến lược để đối phó với thay đổi và không chắc chắn, bao gồm cả việc áp dụng công nghệ mới và đổi mới trong kinh doanh (Teece, 2010). Theo Barney (1991), nguồn lực và năng lực nội bộ của tổ chức đóng vai trò quan trọng trong việc tạo ra lợi thế cạnh tranh và đạt được thành công.

Sự phát triển của tư duy quản lý cũng cho thấy tầm quan trọng của việc học hỏi và thích nghi trong tổ chức. Theo Argyris và Schön (1978), tổ chức phải có khả năng học hỏi và thay đổi để đối phó với môi trường kinh doanh ngày càng phức tạp. Quản trị cũng liên quan đến việc tạo ra văn hóa tổ chức và lãnh đạo hiệu quả để khuyến khích sự đổi mới và sáng tạo trong toàn tổ chức (Schein, 1992). Các nghiên cứu cũng chỉ ra rằng quản trị phải dựa trên nguyên tắc minh bạch, trách nhiệm và công bằng để xây dựng niềm tin và sự cam kết của nhân viên và các bên liên quan khác (Eisenhardt & Martin, 2000). Tóm lại, quản trị là một lĩnh vực rộng lớn và đa dạng, bao gồm nhiều khía cạnh từ lập kế hoạch và tổ chức đến lãnh đạo và kiểm soát. Sự phát triển của tư duy quản lý phản ánh sự thay đổi của môi trường kinh doanh và nhu cầu của các tổ chức để thích nghi và phát triển trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt.

Quản trị cũng phải xem xét đến việc quản lý rủi ro và đảm bảo tính bền vững của tổ chức. Theo Miller (1992), quản trị phải dựa trên việc đánh giá và quản lý rủi ro để tránh những tổn thất không mong muốn. Các tổ chức cũng phải đảm bảo rằng họ tuân thủ các quy định và tiêu chuẩn liên quan đến quản trị và kinh doanh (Jensen & Meckling, 1976). Sự phát triển của tư duy quản lý cũng chỉ ra rằng quản trị phải dựa trên nguyên tắc đạo đức và trách nhiệm xã hội để đảm bảo rằng tổ chức hoạt động vì lợi ích của tất cả các bên liên quan (Donaldson & Preston, 1995). Tóm lại, quản trị là một quá trình phức tạp và đa chiều, đòi hỏi sự hiểu biết và ứng dụng của nhiều nguyên tắc và khái niệm khác nhau để đạt được thành công và đảm bảo sự phát triển bền vững của tổ chức.

Quản trị cũng liên quan đến việc tạo ra và duy trì lợi thế cạnh tranh của tổ chức. Theo Dyer và Singh (1998), lợi thế cạnh tranh có thể được tạo ra thông qua việc phát triển các năng lực và nguồn lực nội bộ mà các đối thủ cạnh tranh không thể dễ dàng sao chép. Quản trị cũng phải dựa trên việc hiểu và đáp ứng nhu cầu của khách hàng và thị trường (Day, 1994). Các tổ chức phải có khả năng đổi mới và thích nghi để đối phó với sự thay đổi của thị trường và công nghệ (Hamel & Prahalad, 1994). Tóm lại, quản trị là một lĩnh vực quan trọng và phức tạp, đòi hỏi sự hiểu biết và ứng dụng của nhiều nguyên tắc và khái niệm khác nhau để đạt được thành công và đảm bảo sự phát triển bền vững của tổ chức.

Kết luận

Tóm lại, quản trị là một lĩnh vực rộng lớn và đa dạng, bao gồm nhiều khía cạnh từ lập kế hoạch và tổ chức đến lãnh đạo và kiểm soát. Sự phát triển của tư duy quản lý phản ánh sự thay đổi của môi trường kinh doanh và nhu cầu của các tổ chức để thích nghi và phát triển trong bối cảnh cạnh tranh ngày càng gay gắt. Quản trị phải dựa trên nguyên tắc minh bạch, trách nhiệm và công bằng để xây dựng niềm tin và sự cam kết của nhân viên và các bên liên quan khác. Để đạt được thành công và đảm bảo sự phát triển bền vững, tổ chức phải có khả năng học hỏi, thích nghi và đổi mới trong môi trường kinh doanh ngày càng phức tạp.

Tài liệu tham khảo

Argyris, C., & Schön, D. (1978). Organizational learning: A theory of action perspective. Addison-Wesley.
Barnett, W. P., & Carroll, G. R. (1995). Modeling internal organizational change. Annual Review of Sociology, 21, 217-236.
Barney, J. B. (1991). Firm resources and sustained competitive advantage. Journal of Management, 17(1), 99-120.
Carroll, A. B. (1999). Corporate social responsibility: Evolution of a definitional construct. Business & Society, 38(3), 268-295.
Day, G. S. (1994). The capabilities of market-driven organizations. Journal of Marketing, 58(4), 37-52.
Donaldson, T., & Preston, L. E. (1995). The stakeholder theory of the corporation: Concepts and strategies. Academy of Management Review, 20(1), 65-91.
Dyer, J. H., & Singh, H. (1998). The relational view: Cooperative strategy and sources of interorganizational competitive advantage. Academy of Management Review, 23(4), 660-679.
Eisenhardt, K. M., & Martin, J. A. (2000). Dynamic capabilities: What are they? Strategic Management Journal, 21(10/11), 1105-1121.
Fayol, H. (1916). Administration industrielle et générale. H. Dunod et E. Pinat.
Freeman, R. E. (1984). Strategic management: A stakeholder approach. Cambridge University Press.
Hamel, G., & Prahalad, C. K. (1994). Competing for the future. Harvard Business School Press.
Jensen, M. C., & Meckling, W. H. (1976). Theory of the firm: Managerial behavior, agency costs and ownership structure. Journal of Financial Economics, 3(4), 305-360.
Kotler, P. (2000). Marketing management. Prentice Hall.
Miller, K. D. (1992). A framework for integrated risk management in international business. Journal of International Business Studies, 23(2), 311-331.
Porter, M. E. (1980). Competitive strategy: Techniques for analyzing industries and competitors. Free Press.
Schein, E. H. (1992). Organizational culture and leadership. Jossey-Bass.
Taylor, F. W. (1911). The principles of scientific management. Harper & Brothers.
Teece, D. J. (2010). Business models, business strategy and innovation. Long Range Planning, 43(2/3), 172-194.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *